ngày là một giấc mơ tôi tự mình kiến trúc
tôi đem cho ngày mai một sự thật
một cuốn sổ tay chằng chịt lý tưởng
bao nhiêu buổi chiều đã mất trong sự vắng bóng của tri giác
tôi không nhớ nổi
tôi đánh mất tôi
tôi đi và đi, và người là những sự thật nhỏ. tôi di dạo trong những vùng bụng, trên những khoang ngực, giữa những khe đùi. vẫn không thấy lửa rực, chỉ có những bức tranh lửa rực. tay tôi tìm tới lửa. những bức tranh không làm tôi đau, nhưng cũng không làm tôi ấm. tôi lại đi và đi. tôi lang thang trong những khoang miệng, trên những sống lưng, giữa những dòng tóc. những bức tranh còn đó, đôi khi tỏ, đôi khi mờ. lửa rực? giờ còn là niềm nhung nhớ những gì chưa thể là. khi đường viền những bức tranh tan ra và ôm lấy nhau, tôi đang đi tìm cho chúng những cái tên. tôi nhặt nhạnh trên kín bàn tay những đầu mẩu thuốc lá, những nắm tro hóa vàng, những vụn bánh hỏng, mong tất cả danh tính tìm tới tôi.
tôi nghe và nghe, và người là chứng cứ cho nhân dạng tôi. vòng tay lẫn lộn những bức tranh sáng và tối, nhưng một điều gì khiến chúng sáng theo cùng một kiểu. tôi dò xét hết bức này đến bức kia, đôi mắt lửa là huy chương đầy nghi hoặc cho kẻ đã biết nghi hoặc suốt khoảng một kiếp người. đâu đủ chứng cứ để hình thành một sự thật? một đế chế được xây dựng trên nền móng người ta tự đặt trong khu đất tôi để dành bấy lâu. một hoàng hôn rực lửa trên mặt hồ không bao giờ phẳng lặng. một con tàu vãn cảnh trên lộ trình về cõi vô minh.
tôi sẽ chết trong vòng tay của chính mình
tôi sẽ giữ một bài thơ trong vòng đời của mình
không viết
thì không hết
không chết
thì không biết
ngay sau bây giờ là gì
đi chăng nữa
thì tôi cũng đã chết trong vòng tay của chính mình
đến đây ta quên ta
là ai và từ ai
chân tóc ta không quen
miệng ta khô
và tai ù
nằm xuống khi trời mưa ào ạt
gót chân tê như cánh của một con chim vừa chết (lời người viết: tôi phỏng đoán — không hiểu về cảm giác của một con chim)
người nói lời chi mà trời xanh chuyển màu
hai giờ sáng, cạo thêm tóc và đi tắm, muốn rũ bỏ tất cả để bắt đầu, lại, clean slate, cọng tóc mới thấy đời chút một đã thôi, lần thứ mấy trong đêm anh hỏi tôi, về bóng đèn trong căn nhà đối diện
khuya
và tôi nằm không
nghe mình thở
như không cần
gì nữa
dù cho mắt có nhắm
tay cũng biết
không có người cạnh bên
những lời
nói thì nói thôi
nồi niềm thỏ thẻ
còn tôi
tầm thường
hôm nay đêm không chạm đất
lỡ ngủ
thì đời ta hết mất
đâu ai đánh thức
quên luôn
tiếng
người
có gì nữa thì cũng thôi
không ai nghe nữa
chẳng ai
chờ
mình
những chuyển động ở bản lề của tiềm thức.
hay tôi đã thấy gì khi chập chờn giấc ngủ khuya? ai lý giải những đầu ngón tay và ngón chân nhói buốt rên rỉ? người vỗ về rồi đi nhưng cơn nhức lạnh vẫn đó. đêm này, tôi thấy tồn tại mình co rút lại chỉ còn một khúc gỗ gần mục làm đôi, một nhánh cây quằn lại vì thiếu nước, một miếng củi không ai nhóm bị bỏ quên giữa rừng. một đàn kiến trườn qua tôi, khúc gỗ—nhánh cây—miếng củi—chỉ biết nằm yên ghi nhớ những chuyển động râm ran của đàn kiến xa lạ, mà không thể cựa mình đáp trả bất cứ gì. cho tôi biết phải làm sao, khi chỉ muốn trầm phần thịt còn lại của khúc gỗ xuống lòng một con sông rộng hơn nó có thể cảm nhận, giắt xác nhánh cây khô vào khe đá giữa một mạch suối xiết, gieo miếng củi vào trí nhớ một vách đá nhìn xuống hư không.
những suy nghĩ ở ngoài rìa một giấc mơ sinh ra và chết yểu, nhưng tôi không thể ngăn chúng sinh ra. hay hiện thực của tôi không cho phép chúng ở lại? nhưng thế nào là hiện thực, khi ngay cả tôi cũng không thể thông thạo hình hài những ý tưởng khởi nguồn từ chính tôi?
tôi là ai giữa một bầy chim reo
tôi đâu muốn nghĩ những suy nghĩ phức tạp, đa chiều, những phách lối của bản thể và sự treo thưởng của hắn cho những nảy sinh của ý thức
bóng tối hay là bóng tôi
từ trong sâu thẳm bầy con hoang kêu thất thanh. lời đáp trả của chúng đến nơi trưởng thành. bầy con hoang giờ là một đám bầy hầy, lúc nhúc, chen nhau ngủ quên trong tiềm thức người. người gọi ta. người chưa quên ta? tiếng người vọng trong ruột ta, ta đau thắt giữa đêm hôm. đêm nay ta lại chờ người tới. không có tuyệt vọng nào vô nghĩa. sự thật, ngài là ai?
khi anh nói ra những lời
có thể anh không nghĩ về tôi
tình yêu là một rồi hai ba thôi
là một người nghỉ thì một người nghĩ
ra hai người không còn tự do?
và ba đêm nằm cạnh nhau
khi anh nói ra những lời
có thể tôi không nghĩ về gì cả
chỉ khi đi giữa những ngã ba
tôi mới nghĩ về những cuộc đời
cho phép mình nghĩ một buổi chiều thôi
là hết những điều nghĩ được rồi
khi anh nói ra những lời
có thể anh cũng nghĩ về tôi
tôi chắc cũng nghĩ về người
kí ức trở ngược, loang ra như giọt nước trên bàn.
một vòng hơi ngột ngạt. kí ức vồ tôi. tôi căng tai lên nghe những chuyển động của giọt nước.
nguyên sơ, vô vọng, giọt đờm của tình yêu. tình yêu? tôi là ai mà nói về tình yêu?
say giấc, tôi lùi dần vào tương lai.
tôi có ba hàm răng
tức là tôi ba lần
tôi nhẩm lại nhiều lần trong lúc đánh răng những suy nghĩ chưa thấy giá trị
rồi đánh duy nhất một hàm răng
vậy cho tôi là đủ
một tôi
một lần
gã quay sang tôi
dưới bầu trời chung bọc những mảnh người riêng lẻ
đung đưa ngón tay trên mép váy nhàu bét mùa hè
ngày hôm nay.
gã nắm bàn tay
và chẳng bao giờ mở ra nhìn ngắm
lòng bàn tay tôi
những quả trứng ung đã ươm mùi.
vào ban ngày,
tôi đem trứng đổ đi để mùi ung hết
nhưng hình như tôi cũng chết
trong nứt rách gã thịt và da.
tôi giấu một hơi thở vào túi áo bên phải chiếc jacket màu rêu trong góc nhà
gói ghém hai quả trứng tươi
và bỏ đi.
chúng mình nhỡ chạm vào mùi
mùi rồi nhỡ hoá mộng chui vào màn
chúng mình nhỡ chạm vào đàn
đàn rồi nhỡ hoá tiếng nàng nhặt rau
chúng mình nhỡ chạm vào nhau
cành cây nhỡ hót khăn lau giật mình
nếu tôi chết
làm ơn đốt tôi lên
vì nếu không thể làm người đồng hành,
người tình nhỏ
thì xin cho tôi được soi rõ
con đường anh đi.
thức giấc chẳng để làm gì
chẳng có một ai để cùng mơ mộng
đặt tên chẳng để làm gì
chẳng một kẻ nào buồn gọi lên
em ơi
em
ơi
mình không cần thức giấc
mình chẳng cần có tên
say nhau trong tấm chăn mềm
mình nghe nhau thở
êm đềm tóc nhau.
ước chi có thể chui vào lòng ai nằm gọn
ước chi có thể thủ thỉ khe khẽ
hắt xì
rón rén bước đi
nhưng gã quá khắt khe còn tôi thì mệt
nên gã ru tôi ngủ
rồi gã bỏ tôi đi
ước chi tôi đừng mơ lâu quá
gã quên không đóng cửa
tôi lạnh và chẳng nắm được tay ai
chúng mình chẳng buồn hôm nay nhưng ngày mai thì có thể
khi chúng mình ngủ dậy
đồng hồ chậm dần rồi ngừng hẳn lại đây
hai giờ sáng hay hai giờ chiều
giờ cũng vậy
đâu gần nhau mà thời gian cần nhiều